• Ngôi Trường IVS - By Vơ Thành Chương

    Ngôi Trường IVS - By Vơ Thành Chương
    Bảo nó là ngôi trường th́ cũng hơi quá đáng, v́ nó chẳng có tên trường, chẳng có cổng trường. Nó chỉ là căn nhà người ta cho thuê làm pḥng học.
    Chẳng biết ngôi trường thành h́nh từ lúc nào. Tôi chỉ biết một ngày nọ, gia đ́nh người láng giềng không c̣n ở đó nữa, thay vào đó là một người Mỹ đến trú ngụ. Nghĩ cũng lạ thật! thường th́ quân nhân Mỹ ở trong trại lính trong thành hoặc các cơ quan có lính gát, c̣n ông Mỹ nầy ở một ḿnh một căn nhà thênh thang 3 pḥng và bên cạnh là một căn pḥng thật lớn cách biệt với căn nhà chính. Chẳng biết ông ta làm nghề ǵ, ông ta cũng không phải quân nhân v́ tôi không thấy ông ta mặc đồ lính. Những hôm trời oi bức, thấy ông ta ở trần trùng trục, chỉ mặc độc cái quần lót, lui tới trong nhà, mặt đỏ phùng phùng v́ oi bức.

    Tôi biết ông ta tên Dave v́ một hôm, trời tối mát mẻ, d́ tôi và đám cháu ra trước hè ngồi hóng gió. Ông Mỹ hàng xóm cũng ra hàng rào bắt chuyện. D́ tôi làm cho cơ quan USAID nên cũng biết đôi chút tiếng Mỹ. Hỏi thăm qua lại th́ biết ông ta tên Dave. Cái ông Dave nầy cũng thật kỳ cục, đúng dựa hàng rào nói chuyện với đàn bà con gái mà chỉ mặc độc cái quần “x́”, thiệt là mất lịch sự. Đám cháu hiếu kỳ, chỉ ngồi chung quanh nghe hai người đối thoại, chẳng hiểu ǵ ráo. Một lúc sau, ông Dave chào "good night", vừa đi vào nhà vừa lải nhải good night, good night, good night . . . Ông anh tôi mắc cười, vừa cười vừa thốt lên "đồ khùng". Không ngờ ông Dave biết được tiếng nầy, thế là ông ta nổi nóng quay lại la lối. Thấy ông ta nổi nóng, đám con nít sợ xanh mặt, tản hàng, d́ tôi cũng vào nhà.

    Rồi một hôm, tôi nghe tiếng “ê a” từ nhà ông Dave, nh́n qua mới thấy là lớp học, một lớp học rất khiêm nhường, chỉ có năm bảy người, học sinh ngồi từng ghế riêng chứ không ngồi bàn dài như chúng tôi ngồi ở trường trung học. Mỗi ghế có miếng gỗ nhỏ làm bàn viết. Và, rồi từ từ có thêm nhiều lớp, có thêm học sinh, có những người Mỹ khác dạy, từ đó ngôi trường thành h́nh và tôi chỉ biết là “trường Ông Dave".

    Tiếng “ê a” "This is a book", "This is a pen"...trở thành quen thuộc với tôi hàng ngày. Tôi chỉ là một đứa trẻ nghịch ngợm, lâu lâu đi ngang, ṭ ṃ dừng lại bên hàng rào, xem người ta học ǵ, làm mặt xấu rồi nhái theo chọc ghẹo. Chắc các anh chị học sinh cũng buồn cười cho thằng bé hàng xóm. Một hôm tôi thấy một người thầy Mỹ khá lạ, tôi nghe học sinh gọi ông ta là Bob. Ông ta có đôi mắt thật to, lồi ra thật lạ lùng. Tôi ṭ ṃ đứng bên hàng rào nh́n ông ta khá lâu, thế rồi tính nghịch ngợm trổi dậy, le lưỡi nhái theo, lấy tay banh mắt, trợn lên chọc ông ta. Và tôi đă chọc ghẹo quá trớn, ông Bob nổi nóng, nhảy lên thành cửa sổ, phóng qua hàng rào. Tôi hết hồn bỏ chạy, ông Bob rượt theo. Tôi chạy “thục mạng,” băng qua đường, chui vào các con hẻm quen thuộc. Ông Bob mất dấu, quay trở về lớp học, c̣n phần tôi, cắm đầu chạy “thục mạng” cho tới bến xe ngựa, mệt đứt hơi, quay đầu lại không thấy ông ta, mới hoàn hồn dừng lại, rồi len lén theo các con hẻm, chui hàng rào về lại nhà, không dám đi ngang lớp học. Từ đó tôi không dám chọc ghẹo các lớp trường Ông Dave nữa. Và không biết v́ chuyện đó hay không mà một hôm ba tôi dẫn tôi qua, ghi danh cho tôi học, từ đó tôi trở thành học sinh của trường Ông Dave.

    Không rơ từ đâu mà ba tôi trở thành chairman của hội IVS ở tỉnh nhà. Tôi chỉ suy đoán có lẽ căn nhà tôi gần trường Hùng Vương, cho USAID thuê, và ba tôi cũng đă từng là chính khách được chính phủ Mỹ mời sang Mỹ thăm quan nên người Mỹ biết đến ba tôi và giới thiệu cho tổ chúc IVS. Ba tôi thông thạo tiếng Pháp nhưng tiếng Mỹ th́ nói bập bẹ với giọng Pháp. Từ đó tôi mới biết ông Dave là thành viên của tổ chức IVS, viết tắt của chữ International Voluntary Service. Dần dà, người trong thị xă biết đến ngôi trường và gọi nó là trường IVS dù nó chẳng có bảng tên.

    Thế rồi cuộc đời trung học của tôi gắn liền với trường IVS, học từ các lớp sơ cấp B1, B2 . . . dần lên trung cấp I1, I2 . . . rồi lên cao cấp A1, A2 . . . rồi bắt đầu dạy các lóp sơ cấp. Nghĩ cũng buồn cười, lúc tôi bắt đầu dạy th́ mới học lớp 10 phổ thông, đứng trong lớp như thằng con nít, trong lớp có những học sinh lớn tuổi hơn tôi nhiều, thế mà họ vẫn chăm chỉ học theo sự chỉ dẫn của tôi. Và cũng có những học sinh tinh nghịch, nhất là đám con gái, chọc ghẹo thầy đỏ mặt rồi cười khúc khích. Tiếng cười khúc khích đó đă để lại trong tâm khảm tôi những kỷ niệm không quên, để rồi mấy chục năm sau, nghe lại ngỡ như giấc mơ, và tiếng cười trở lại, gắn bó với cuộc đời c̣n lại của ḿnh. Cũng có học sinh phải ḷng thầy, rồi từ đó chớm lên mối t́nh đầu đời của thằng con trai mới lón, và măi mấy chục năm sau, mối t́nh vẫn c̣n đẹp như thưỏ ban đầu và để lại trong tâm khảm một kỷ niệm về một lớp học khá đặc biệt. Trong khoảng thời gian tôi học lóp 11, tôi dạy một lớp đặc biệt, rất ít học sinh, chỉ độ 7 người, nên học ở pḥng nhỏ nhất, không có bàn. Căn pḥng học chút xíu, chỉ đủ để mấy chiếc ghế. Tôi cũng chỉ có chiếc ghế như các học sinh. Có lẽ không khí lớp học không thuận lợi v́ học giờ trưa, những ngày oi bức, căn pḥng chật chội trở nên nóng nực, bực bội, nên dần dà số học sinh giảm dần, rồi c̣n lại chỉ một người, nhưng người học tṛ nầy không nản, vẫn chăm chỉ hiện diện hàng ngày và rất vui vẻ với thầy. Đến giờ học, cô học tṛ lôi trong cặp nào kẹo, nào bánh, ô mai, xí muội . . . mời thầy. Mỗi ngày học một giờ, nhưng thầy tṛ hàng huyên hết nửa giờ, học th́ ít mà trao đổi tâm t́nh với nhau th́ nhiều. Cứ như thế, thầy tṛ trở nên thân thiện hơn, rồi từ đó, mối t́nh học tṛ chớm nở. Ngôi trường, căn pḥng học chật chội trở nên thân thương, trở nên nơi ḥ hẹn riêng tư của mối t́nh đầu đời.

    Những người thầy IVS đến rồi đi, thay nhau quản trị ngôi trường. Sau thầy Dave, có thầy Carolis Deal. Đối với thầy Dave, tôi rất sợ, v́ ông ta nóng tính. C̣n thầy Carolis th́ rất hiền, ông ta thuộc thế hệ “Hippy,” cung cách của các thanh niên “Hippy.” Thầy Carolis thuê một căn pḥng khiêm nhường của một gia đ́nh đối diện với trường Hùng Vương. Tôi đến thăm nơi thầy ở mấy lần. Dù căn pḥng chật hẹp, chỉ đủ kê cái giường và bàn làm việc, nhưng thầy Carolis trang hoàng tươm tất với tranh ảnh trên tường. Ngoài giờ dạy ở trường IVS, thầy Carolis chiều chiều qua trường Hùng Vương dạy “luyện giọng” cho các thầy dạy Anh Văn, do ba tôi nhờ giúp. Tôi nhớ những ngày chị tôi bắt đầu học Anh Văn, về nhà “ê a,” "wat a dĩ dó, dây a bút xờ," tôi nghe phục sát đất, cái tiếng ǵ khó thế mà học được. Sau nầy tôi mới rơ các thầy dạy Anh Văn ở trường Hùng Vương cũng không được luyện giọng kỹ càng, cứ phát âm tiếng Anh như tiếng Pháp v́ các thầy xuất thân từ nền giáo dục của Pháp. Sau thời gian được thầy Carolis giúp luyện giọng, các thầy Anh Văn ở trường Hùng Vương phát âm khá hơn ngày xưa rất nhiều.

    Từ từ rồi các thành viên ngoại quốc của trường IVS không c̣n qua thay thế nhau nữa. Ban giảng dạy chỉ c̣n lại người Việt, lâu lâu trường mời được một vài quân nhân Mỹ đến dạy một thời gian ngắn rồi đi. Rồi từ đó, ban giảng dạy bầu thầy Quỳ làm hiệu trưởng. Một thời gian, có lẽ hợp đồng thuê nhà hết hạn, ngôi trường phải dời chỗ, từ trước trường Trần Quốc Tuấn dời qua vườn nhà ông Mậu. Ông Mậu có khu vườn khá lớn. Ông ta cũng có lớp dạy tư. Tôi cũng đă từng đi học thêm ở các lớp trong trường thầy Mậu. Trường IVS hoạt động trong khuôn viên nhà thầy Mậu một thời gian th́ chuyển qua cơ sở sát nhà ông Chừ. Trong suốt khoảng thời gian trung học, tôi vẫn theo trường IVS, dạy các lớp sơ cấp và trung cấp cho đến khi tôi thi xong tú tài và vào Sài G̣n học Đại Học….

    Sau mấy chục năm, trở về thăm Quảng Ngăi, trở lại chốn xưa, trường cũ chẳng c̣n, nhưng trong tâm khảm, tôi vẫn mường tượng nơi đó có những lớp học “ê a,” những kỷ niệm êm đềm thời niên thiếu. Cám ơn ngôi trường IVS đă cho tôi một vốn liếng Anh ngữ vững vàng, giúp tôi thành công trong cuộc sống mới nơi xứ Mỹ và những kỷ niệm đẹp trong đời.

    Vơ Thành Chương
    California, [FONT="]tháng 4 năm 2010[/FONT]
  • Recent Blog Posts

    kingkong

    Phát hiện mới về nơi sinh của Đức Phật

    Phát hiện mới về nơi sinh của Đức Phật By on November 16, 2017 Các đồng tác giả của nghiên cứu là Coningham và Acharya, Strickland, CE Davis, MJ Manuel, IA Simpson, K. Gilliland, J. Tremblay, TC...

    kingkong 12-06-2017