kingkong

Finding Freedom, Then Success: A Customer Profile

Rate this Entry
Kong,

I posted the article this morning:
https://www.linkedin.com/pulse/findi...-title-publish

Thanks for all your help!

Dan Burger, P.E., C.E.M.
Chemicals Industry Market Manager
RoviSys
Cell# (330)936-1112
12/6/2016
Tags: None Add / Edit Tags
Categories
Uncategorized

Comments

  1. kingkong -
    kingkong's Avatar
    HÀNH TR̀NH T̀M TỰ DO VÀ SỰ THÀNH CÔNG

    Written in English by Daniel Burger
    Dịch sang Tiếng Việt by Vinh Nguyễn

    Với sự sụp đổ của Sài G̣n vào tháng 4 năm 1975, quân đội Mỹ hoàn toàn triệt thoái khỏi miền Nam - Việt Nam và những người cộng Sản từ miền Bắc giành trọn quyền kiểm soát toàn bộ đất nước. Sự trả thù chính trị, sự sợ hải, và những cuộc hành quyết đă bắt đầu xảy ra tại nhiều nơi khác nhau ở miền Nam, trong đó ba của KK cũng là một trong những nạn nhân. Đó cũng là những thời khắc KK quyết định t́m đường thoát khỏi Việt Nam khi có cơ hội.

    Vào một ngày nhiều mây của tháng 10 năm 1984, một chiếc tàu nhỏ t́m đường thoát khỏi sự cai trị khắc nghiệt đang bao trùm lên cả nước Việt Nam. Những người trên tàu bao gồm gia đ́nh của người chủ tàu, hai tài công và một người hướng dẫn đường. Rơ ràng một cuộc hành tŕnh nhiều ngày xuyên biển bằng một chiếc tàu gỗ mong manh là qúa nguy hiểm nếu không có một người thợ máy trên tàu. Dưới sự sợ hải có thể đang bị theo dơi của công an địa phương, người chủ tàu đă ra sức trong nhiều tháng t́m kiếm một người thợ máy và người này sẵn sàng chấp nhận sự rủi ro trên con đường vượt biển. May thay người chủ tàu đă t́m được một người thợ máy tàu thuỷ 28 tuổi với nhiều kinh nghiệm và đang mong muốn ra đi. Với những kỹ năng chuyên môn, KK đă nhận được một chỗ trên con tàu đi t́m tự do mà không phải trả tiền. KK sửa soạn hành lư và chuẩn bị cho cuộc hành tŕnh với đầy rủi ro xuyên qua biển Đông.

    Ngày 16 tháng 10 năm 1984, tổng cộng 7 người tập trung trên chiếc tàu cho một cuộc hành tŕnh. Năm giờ chiều hôm đó, chiếc tàu từ từ chạy dọc theo con sông Sài G̣n. V́ quá nguy hiểm để dừng lại các trạm kiểm soát, nên họ đă quyết định vượt qua các trạm này. Chẳng bao lâu sau khi vượt qua trạm kiểm soát thứ hai, con tàu của họ đă bị nhận diện bởi tàu của công an biên pḥng đang đi ngược chiều với đèn pha chớp nháy báo hiệu họ phải dừng lại để kiểm tra. Chiếc tàu gỗ mong manh chạy chậm lại như tuân theo lệnh, nhưng sau đó nhanh chóng tăng tốc độ để vượt thoát. Một cuộc rượt đuổi gay go bắt đầu và nhiều tiếng súng nổ nhắm vào chiếc tàu đang bỏ chạy. Sau cùng chiếc tàu nhỏ cũng đă đến được cửa biển Vũng Tàu vào lúc nửa đêm và thẳng tiến về phiá trước thêm vài ngày nữa để đến Indonesia.

    Với sự trợ lực của chiếc máy 200 mă lực và thiết bị lướt sóng đă làm cho chiếc tàu chạy nhanh hơn chiếc tàu biên pḥng đang rượt đuổi theo nó. Con tàu vượt thoát với tốc độ cao nhất mà nó có thể đạt được trong đêm tối mang theo 7 sinh mạng đang trên con đường đi t́m tự do. Sau cùng chiếc tàu biên pḥng đă dừng lại và những phát súng chỉ thiên như báo hiệu họ đă đến hải phận nằm ngoài sự kiểm soát của Việt Nam. Khoảng 2 giờ sáng hôm sau, ngay sau khi qua khỏi ngọn hải đăng ở cửa biển, sự trở ngại về máy móc đă làm đ́nh trệ chuyến lưu hành và làm tăng cao cho sự sợ hải của việc bị đuổi bắt thêm một lần nữa. Nhưng đó mới chỉ là sự bắt đầu cho một cuộc hành tŕnh.

    Trong 3 ngày tiếp theo họ quan sát và đi t́m một nơi để tạm trú. Mờ mờ sáng ngày hôm sau, họ nhận diện ra được hải phận quốc tế với nhiều tàu lớn chở hàng qua lại. Hai ngày tiếp theo, những ǵ họ thấy được không ngoài nước biển mênh mông, chiếc tàu định mệnh đang đi t́m bến bờ tự do và bầu trời trong xanh. Rồi họ thấy một chiếc tàu buôn gần đó và ra hiệu cứu giúp nhưng chiếc tàu vô cảm cũng phớt lờ bỏ đi. Vào buổi chiều của ngày thứ 3 sau khi qua bên kia hải phận quốc tế, một ánh sáng lờ mờ xuất hiện và có thể là ngọn hải đăng và họ cố hướng tới trong nhiều giờ tiếp theo.
    Khi đến gần th́ ra ánh đèn sáng kia là ngọn lửa thoát ra từ ống khí đốt của giàn khoan dầu Udang của Indonesia. Những người công nhân trên khoan dầu cho họ trú ẩn qua đêm, thức ăn và dầu máy để họ tiếp tục cuộc hành tŕnh đến trại tị nạng theo sơ đồ vẽ bằng tay của những người tốt bụng đang làm việc trên sóng nước.
    Những con cá vươn ḿnh lướt sóng cùng chiếc tàu định mệnh đang tiến gần đến bờ và sau cùng cập bến an toàn tại đảo Terempa. Sau một tháng KK được chuyển đến trại tị nạn đầu tiên được bảo trợ bởi UNHCR và ở đây vài tháng trước khi chuyển đến đảo Galang, và sau đó định cư ở Mỹ vào tháng 01 năm 1986. Trải qua các trại tị nạn, KK tham gia công tác thiện nguyện như làm phát thanh và dịch thuật để giúp những người cùng hoàn cảnh và cũng là cơ hội để nâng cao khả năng tiếng Anh của ḿnh. Sau ba tuần ở trong trại chuyển tiếp ở Singapore, KK đă đến Atlanta, Georgia và làm việc như một người bồi bàn trong một nhà hàng.

    Không bao lâu sau khi định cư ở đất nước này, KK bắt đầu việc học hành trở lại bằng cách nộp đơn xin vào trường đại học Georgia Tech. Trong khi nhà trường khuyên KK nên ghi danh vào trường cao đẳng theo chương tŕnh 2 năm, nhưng anh rất mong muốn theo học chương tŕnh đại học 4 năm ở trường này. Sau cùng nhà trường cũng cho anh lấy bài thi trắc nghiệm tiếng Anh để rồi được nhận vào trường đại học kỹ thuật nổi tiếng này, được xếp hạng 1 trong 10 trường kỹ thuật giỏi nhất nước Mỹ vào những năm đó.
    Tiền học cao gần gấp ba lần cho một sinh viên không phải là thường trú nhân như KK vào thời điểm đó cũng là một khó khăn rất lớn. KK đi học bán thời gian trong lúc làm việc toàn thời gian cho đến tháng 03 năm 1987 mới chính thức trở thành thường trú nhân.
    Ở tuổi 34, KK tốt nghiệp từ trường đại học kỹ thuật một lần nữa với văn bằng Kỹ Sư điện, số điểm 3.9/4.0, cao nhất trong ngành này năm đó. Ngay sau khi tốt nghiệp, KK được tuyển chọn vào làm cho hăng DuPont cho măi đến hôm nay khi sắp về hưu.

    KK đang sinh sống ở Houston, Texas nơi tôi gặp anh. Nếu một ngày nào đó bạn gặp KK, trước hết anh sẽ kể bạn nghe về câu chuyện của cuộc hành tŕnh đầy gian nang mà anh đă trải qua hơn 34 năm về trước. Và cuộc tṛ chuyện sẽ được tiếp diễn với những chia sẽ về gia đ́nh và những cái nh́n tích cực vào tương lai...